Chuyện bệnh nhân u tuyến yên nghèo được giảm một nửa tiền chữa trị

21/01/2015 1:48:09 CH

Chị Vũ Thị Xuân (Sn 1976, Tân Ước, Thanh Oai, Hà Nội) mắc đủ thứ bệnh trọng. Hết bệnh tim, lại bệnh thần kinh, rồi dính khối u tuyến yên, nổi u ở ngực. Trong tờ giấy keeyt quả chụp X-quang, bác sỹ ghi là “nghi ngờ ác tính trên phim”. Chị Xuân thấy vậy hoảng quá, với hoàn cảnh nghèo túng của gia đình thì lấy đâu ra tiền chữa bệnh. Rất may, chị gặp dược lòng tốt của lương y Nguyễn Bá Nho.

Nhà nghèo, bệnh trọng, cảnh khốn cùng
Tại một ngôi nàh xập xệ, với cái của sổ mất một bên cánh và mái ngói thủng lỗ chỗ, anh Vũ đình Hóa (SN 1965) ra đó chũng tôi với cái chân khập khiễng. Người đàn ông gầy gò với khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt trũng sâu thâm quầng, nhìn chúng tôi mà phân trần: “ tôi không làm được gì nên vợ tôi dù mang bệnh nặng vẫn phải lăn lộn để kiếm miếng ăn.”
Anh Hóa và chị Xuân nên duyên với nhau khi cả hai đều  ở giữa tuổi băm. Lúc thành hôn, chị Xuân đã 35 tuổi. Chị sinh liền 2 năm 2 cháu, lần nào cũng là đẻ mổ. Có lẽ vì thế mà sức khỏe chị bị tổn hại nhiều, dẫn đến bệnh tật liên miên.
Trong lúc chờ chị Xuân đi làm đồng chưa về, anh Hóa tâm sự với chúng tôi bằng giọng trầm buồn: “Trước khi lập gia đình, tức là khoảng năm 2001, tôi bị người ta đánh, bị thương nặng. Người kia ném hòn gạch vào oonhs đồng ở chân của tôi làm ảnh hưởng dây thần kinh. Từ ngày ấy đến giờ, chân của tôi như là “hàng  giả”, không có khả năng chịu lực . Tức là, tôi cũng như nửa bại liệt. Mọi công việc trong gia đình đều do vợ tôi cáng đáng hết. Nhà chỉ có mấy sào lúa mà phải nuôi 4 miệng ăn, đúng là khó khăn lắm. Hai đứa nhỏ còn ít tuổi quá, không đỡ đần gì được cho mẹ, nên  cái gánh trên vai vợ tôi càng nặng hơn”.
Gục gặc cổ ra chiều bất lực, anh Hóa nỉ non: “Các cháu nhà tôi đều học được cẩ. Đây là cái xe đạp mà cháu thư 2 được tặng nhân dịp trung thu vừa rồi, cháu là học sinh nghèo vượt khó học giỏi”. Vừa rồi, cháu còn được đi thi học sinh giỏi. Nhưng, chúng tôi không cho cháu đi thi được. Khốn nạn, vì không có tiền. Muốn tham dự kỳ thi đó, phải học thêm này kia, nhưng mà tôi lấy đâu ra tiền. Có ít tiền, thì phải chạy chuwac cho mẹ nó hết rồi”.
Như đã nói trên, chị Xuân gặp nhiều bệnh tật, sau 2 ca mổ đẻ. Cuối năm 2012, chị bỗng dưng có cảm giác khó thở, mệt mỏi, đôi lúc tở dốc. Tình trạng đó lặp lại mỗi lúc một nhiều hơn. Chị Xuân quyết định đến bệnh viện để khám. Tại đây, bác sĩ kết luận chị bị hở van tim ba lá, chỉ định điều trị bằng thuốc. Gần một năm chữa trị căn bệnh này đến lúc bệnh đã giảm, chị Xuân lại thấy cơ thể biến đổi lạ lùng, hai bầu vú tiết ra dịch màu trắng, ngỡ là sữa.
“Ban đầu, tôi cứ nghĩ vợ mình có bầu” – anh Hóa kể - “Nhưng, không phải. Vợ chồng tôi dạo này bình thường lắm, làm sao mà mang thia được? Với lại, cũng đã gần chục năm vợ tôi không có sữa rồi. Tự dưng lại có sữa, chắc hẳn là bệnh”. Phỏng đoán của anh Hóa càng có cơ sở khi chị Xuân phát hiện những u, cục nhỏ ở trong bầu ngực. Hai vợ chồng hoảng quá, đưa nhau đến bệnh viên ung bướu kiểm tra.
Tại đay, bác sỹ nghi ngờ chị Xuân bị u xơ vú, chỉ định điều trị bằng thuốc. Nửa năm sau đó, chị Xuân uống thuốc them sự hướng đãn của bác sĩ, nhưng triệu chứng “chảy sữa” không giảm, cơ thể ngày một gầy yếu lại xuất hiện hiện tượng cơ thể nóng, lạnh bất thường. Bác sĩ viết giấy cho chị Xuân đến bệnh viện phụ sản Trung ương chiếu chụp, tìm ra căn bệnh ung thư tuyến yên. Ngay lập tức, chị lại được bác sĩ chuyển lên bệnh viện Việt Đức để phẫu thuật cắt bỏ khối u.
Cầm liền đi gặt sau 4 tháng uống thuốc Nam
 Đang dở câu chuyện cảu anh Hóa chúng tôi thấy một người phụ nữ  gầy gò tất tả đi từ cổng vào. Dáng người khá nhỏ, mái tóc rối bù nhưng bước đi nhanh nhẹn không có dấu hiệu của người đang mang bệnh. Anh Hóa giải đáp thắp mắc của chúng tôi: “à, vợ tôi đấy”.
Tiếp lời chồng, chị Xuân kể rành mạch: “Cái hồi tôi bị dính khối u ở tuyến yên, hai vợ chồng hoang mang lắm. Làm nhà nông, điều kiện kinh tế không có, cứ nghe đến khối u là khiếp lắm rồi. Bác sỹ ở Bệnh viện Việt Đức động viên, nói rằng khối u của tôi còn nhỏ, chỉ chưa tối 3mm. Nếu can thiệp bằng phẫu thuật là tốt nhất, nhưng cũng cso thể lựa chọn điwừ trị bằng thuốc. Anh thấy đấy, kinh tế nhà tôi thì cso gì đâu. Vậy nên, tôi không mổ mà chọn cách uống thuốc. Tôi uống thuốc điều trị u tuyến yên từ tháng 4 năm ngoái đấy”.
Nhưng, đến tháng 3 vừa rồi, hai bên ngực tôi nó lại đau, cưn đâu nhâm nhẩm thoio, không có gì ghê gớm. Nhưng, cái tôi lo là ở chỗ khác. Tôi nghĩ rằng mình bị ung thư, có lẽ khối u  ở tuyến yên đã di căn lên ngực rồi chăng? Nếu thế, thì đúng là họa vô đơn chí. Tôi lại tức tốc bắt xe lên bệnh viện K để chiếu chụp, làm cả chụp X-quang và siêu âm. Lần này, bác sỹ cũng kết luận chưa phát hiện ung thư nhưng cso nghi ngờ á hóa trên phim. Chỉ như thế thôi cũng đủ làm tôi rụng rời chân tay, ngất lên ngất xuongs ròi” -  Chị Xuân kể lể.
Qua thời gian gần 2 năm sử dụng nhiều loại thuốc Tây, chị Xuân đã quá kinh hãi với viễ cảnh phải tiếp tục udngf thuốc. Vừa lúc đó, chị được nghe về ông lang Nho ở Sóc Sơn thông qua một người cùng khám ở viện K. Nghe xong, chị Xuân cũng muốn lấy thuốc của ông Nho để uống nhưng ngặt nối tiền trong nhà đã cạn. Chị Xuân rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
“Số tôi còn may, là có người em trai rất tốt. Cậu ấy đã cứu tôi” -  chị Xuân cho biết- “cậu ấy cũng không giàu có gì, chỉ làm thợ điện nước thôi. Nhưng, thấy tôi mắc bệnh nặng, cậu ấy không ngần ngại tìm đến nhà thầy Nho cắt thuốc về để tôi uống. Tôi uống thuốc trong 4 tháng, thấy sự biến đổi nhanh chóng, kỳ lạ. Trước đây, cơ thể tôi rất yếu, lúc nóng hầm hập, lúc lạnh toát. Mà, người thì rất gầy gò, chẳng làm được việc gì. Ăn uống thất thường, ngủ không ngon giấc. Sau một tháng dùng thuốc của thầy Nho, tôi ăn thấy ngon miệng, cơ thể có dấu hiệu tăng cân, không mệt mỏi nhiều nữa. Qua 4 tháng, tôi đã nhúc nhắc làm được việc nhà, rồi dần dần làm được những việc như trước lúc chưa bị bệnh. Đấy, vừa rồi tôi còn đi gặt được nữa. Dân làng nhìn tôi ai cũng kinh, không thể tin nổi”.
Sau khi lấy cho chị Xuân 4 tháng thuốc của ông lang Nho, người em trai có việc gia đình nên không thể cung cấp tài chính cho chị được nữa. Thêm một lần nữa chị lại rơi vào cảnh họa vô đơn chí. “tôi vẫn muốn dùng thuốc thầy Nho nhưng lại không có tiền. Chẳng biết làm thế nào, chẳng lẽ lại thôi, để mặc bệnh tật quật ngã mình? Tôi đem hoàn cảnh của mình trình bày với thầy Nho và được thầy giảm cho một nửa tiền thuốc. Nhờ ơn ấy, tôi mới tiếp tục điều trị và lấy lạc sức khỏe như  ngày hôm nay”. Chị Xuân vui vẻ nói.


Theo Báo Người Giữ Lửa số 61 (08/10/2014)
Ý kiến bạn đọc
Gửi ý kiến
   
  
 
 
   
 
Thông tin nhà tài trợ
Đặt làm trang chủ

Lên đầu